Đây mới là chợ quê, một nét đẹp của người Miền Tây níu chân khách du lịch, nhất là người nước ngoài. Nhưng trong đó có gần 1 nữa là người của các công ty du lịch hóa thân.
Ở Thái Lan có cái khác hơn mọi nơi khác là các dịch vụ thường đồng giá, như các món ăn đĩa mì xào, đĩa gỏi tép sống, bát bún thường đồng giá 50 bạt; đi xe ôm dù xa hay gần đều đồng giá 40 bạt. Họ làm du lịch có tính chất bền vững, lâu dài chứ không như có nơi du lịch ở một số địa phương niêm yết giá với khách nước ngoài 1 giá, khách nội địa một giá; bán hàng ăn uống thì chặt, chém theo khôn mặt và cách ăn mặc, họ giết một ngành nghề từ trong trứng nước.
Cọng rau trên ảnh là kèo nèo muỗng ( rau tịnh ) dân xứ tôi gọi như vậy đó bác , kèo nèo lá tam giác thì gọi là kèo nèo .
Còn rau mát lá cũng tròn như rau tịnh nhưng thấp cây hơn , xốp hơn vị nhạt hơn rau tịnh