kelangthang
Gà con

Mình đã gỡ TikTok – và tìm lại sự bình yên đã mất
Mình từng cài TikTok. Rồi gỡ. Rồi lại cài. Rồi lại gỡ. Lặp đi lặp lại như một thói quen kỳ lạ.
Không phải vì nó xấu. Mà vì… nó quá cuốn.
TikTok rất giỏi. Nó hiểu bạn hơn cả người thân. Chỉ vài lần vuốt màn hình, nó đã biết bạn thích gì, nghĩ gì, đang thấy buồn hay vui. Nó bày ra trước mắt bạn một thế giới sống động, hấp dẫn, vui vẻ, ồn ào – khiến bạn không nỡ rời.
Và rồi mình bắt đầu đánh mất những điều nhỏ bé nhưng quan trọng:
Mỗi sáng, thay vì ngồi yên uống một ly nước, mình lại nằm nướng thêm 30 phút chỉ để xem mấy clip chẳng nhớ nổi nội dung.
Bữa ăn không còn là lúc để tận hưởng mùi vị, mà là lúc vừa nhai vừa lướt.
Giờ nghỉ trưa, thay vì chợp mắt hay trò chuyện, mình lại úp mặt vào màn hình.
Rồi một ngày, mình giật mình tự hỏi:
“Trước khi có TikTok, mình sống thế nào?”
Hóa ra, mình từng có những buổi chiều ngồi đọc vài trang sách, từng thảnh thơi uống trà, từng ngắm hoàng hôn mà không vội vàng.
Còn bây giờ? Thời gian rảnh hiếm hoi trong ngày bị nuốt chửng bởi những đoạn video vụn vặt, nhanh, hấp dẫn… nhưng rỗng tuếch.
Cái mệt không phải là vì thiếu ngủ, mà là vì đầu óc lúc nào cũng bị kéo căng bởi quá nhiều thứ linh tinh. Và thứ đáng sợ nhất – là mình không còn kiên nhẫn với những điều chậm rãi và sâu sắc.
Nên mình đã quyết định: gỡ hẳn.
Ban đầu, cảm giác thiếu vắng thật sự rất rõ. Trống trải. Buồn tay. Cứ như vừa cắt đứt một thói quen đã bám rễ sâu trong mình.
Nhưng rồi, mình dần thấy:
Mình có thời gian đọc lại vài trang sách cũ.
Mình ăn cơm chậm rãi, ngồi nói chuyện với ba mẹ nhiều hơn.
Mình ngủ sớm hơn. Và sáng ra không còn uể oải.
Cuộc sống không ồn ào hơn. Nhưng nó thật hơn.
TikTok không sai. Nó chỉ làm công việc của nó – đó là giữ chân bạn càng lâu càng tốt.
Còn mình? Mình cũng cần làm công việc của mình – đó là giữ lấy những điều quan trọng trong cuộc sống, đừng chỉ ngồi lướt xem người khác sống qua màn hình điện thoại.
- - - -
Bộ ảnh Sự nguy hiểm của nội dung ngắn…
Tác giả: The Woke Salaryman
Việt hoá bởi: Trần Tuấn





Mình từng cài TikTok. Rồi gỡ. Rồi lại cài. Rồi lại gỡ. Lặp đi lặp lại như một thói quen kỳ lạ.
Không phải vì nó xấu. Mà vì… nó quá cuốn.
TikTok rất giỏi. Nó hiểu bạn hơn cả người thân. Chỉ vài lần vuốt màn hình, nó đã biết bạn thích gì, nghĩ gì, đang thấy buồn hay vui. Nó bày ra trước mắt bạn một thế giới sống động, hấp dẫn, vui vẻ, ồn ào – khiến bạn không nỡ rời.
Và rồi mình bắt đầu đánh mất những điều nhỏ bé nhưng quan trọng:
Mỗi sáng, thay vì ngồi yên uống một ly nước, mình lại nằm nướng thêm 30 phút chỉ để xem mấy clip chẳng nhớ nổi nội dung.
Bữa ăn không còn là lúc để tận hưởng mùi vị, mà là lúc vừa nhai vừa lướt.
Giờ nghỉ trưa, thay vì chợp mắt hay trò chuyện, mình lại úp mặt vào màn hình.
Rồi một ngày, mình giật mình tự hỏi:
“Trước khi có TikTok, mình sống thế nào?”
Hóa ra, mình từng có những buổi chiều ngồi đọc vài trang sách, từng thảnh thơi uống trà, từng ngắm hoàng hôn mà không vội vàng.
Còn bây giờ? Thời gian rảnh hiếm hoi trong ngày bị nuốt chửng bởi những đoạn video vụn vặt, nhanh, hấp dẫn… nhưng rỗng tuếch.
Cái mệt không phải là vì thiếu ngủ, mà là vì đầu óc lúc nào cũng bị kéo căng bởi quá nhiều thứ linh tinh. Và thứ đáng sợ nhất – là mình không còn kiên nhẫn với những điều chậm rãi và sâu sắc.
Nên mình đã quyết định: gỡ hẳn.
Ban đầu, cảm giác thiếu vắng thật sự rất rõ. Trống trải. Buồn tay. Cứ như vừa cắt đứt một thói quen đã bám rễ sâu trong mình.
Nhưng rồi, mình dần thấy:
Mình có thời gian đọc lại vài trang sách cũ.
Mình ăn cơm chậm rãi, ngồi nói chuyện với ba mẹ nhiều hơn.
Mình ngủ sớm hơn. Và sáng ra không còn uể oải.
Cuộc sống không ồn ào hơn. Nhưng nó thật hơn.
TikTok không sai. Nó chỉ làm công việc của nó – đó là giữ chân bạn càng lâu càng tốt.
Còn mình? Mình cũng cần làm công việc của mình – đó là giữ lấy những điều quan trọng trong cuộc sống, đừng chỉ ngồi lướt xem người khác sống qua màn hình điện thoại.
- - - -
Bộ ảnh Sự nguy hiểm của nội dung ngắn…
Tác giả: The Woke Salaryman
Việt hoá bởi: Trần Tuấn

























