Hồi còn bé, vào mỗi buổi chiều sớm, với tiếng rao lanh lãnh của mấy chú người hoa (mấy người lớn gọi họ là mấy ông khách trú) bánh pa chi đây. Bây giờ chẳng còn nữa, chỉ còn trong ký ức.
Hài một tí nhe Bác. Trước đây mẹ nấu ăn còn chưa hết, nay tới vợ nấu không biết có ăn hết không? ăn gần hết thì lại nhớ mẹ, ăn không hết thì vợ buồn. Tô bánh canh này quá là lớn.
Ở trong nội đô bây giờ mấy mâm cúng này rất giản tiện, cứ a lô theo yêu cầu phong tục vùng miền là đúng sáng hôm sau mặt trời còn chưa mọc họ đã giao đến tận nhà.