Nếu cách đây 10 năm cũng với hành trình này tôi được trải nghiệm thì rất êm đềm, thơ mộng và đáng ghi nhớ, người dân làm du lịch ở Hà Tiên, Phú Quốc và các đảo trong vùng rất thân thiện và tận tình hướng dẫn. Nếu bạn đến nơi thuê xe ô tô hay mô tô đi khám phá và hỏi thăm đường xá thì người dân quanh vùng sẳn sàng lấy xe trong nhà ra hướng dẫn tới nơi bạn cần mà vui vẽ không tính công sá gì, xe bạn thuê muốn để đâu cũng được, cả ngày quay về vẫn còn nguyên. Nhưng cách đây 3 năm tôi lại quay lại cùng gia đình thì hởi ơi phải hết sức đề phòng.
Từ khi Phú Quốc có tin được trở thành thành phố trực thuộc tỉnh Kiên Giang và Hà Tiên phát triển du lịch thám hiểm các đảo lân cận thì mọi thứ không như là mơ nữa.
Một vé vào cửa gần 50$/người nhưng không cho mang bất cứ thứ gì theo. Vào đấy tha hồ mà mua, từ chai nước đến ổ bánh mì đều có đầy đủ, giá cả theo tiêu chuẩn du lịch. Bình quân mỗi người đi hết một ngày chơi bất cứ trò nào và ăn bất cứ món gì mình thích thì hết phải từ 150 đến 250$, Khách sạn một đêm có thể đến 150$. Người lao động bình thường thì cứ đứng ngoài mà la hét.
Có lẽ lầm chăng, vì cách đây 39 năm thì chưa có khu dân cư Lãnh Binh Thăng mà khu này là một nghĩa địa (khu nhà mồ Nhị tỳ Quảng Đông), thời gian bốc mộ tập trung và hình thành lên khu dân cư như hiện nay mất gần 10 năm, thời gian bắt đầu là 1990.